nhà hương
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Phòng riêng của phụ nữ trong gia đình xưa: "Nhà hương" là một từ cổ, dùng để chỉ khuê phòng, tức là gian phòng hoặc khu vực sinh hoạt riêng dành cho con gái hoặc phụ nữ trong gia đình thời phong kiến.
- Biểu tượng cho sự kín đáo, đoan trang: Từ này thường mang sắc thái trang trọng, cổ kính, gợi nhớ đến hình ảnh người con gái thục nữ, sống khuê các.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong văn chương cổ, hình ảnh "nhà hương" thường gắn liền với những thiếu nữ đoan trang. (Trong văn học cổ, hình ảnh "khuê phòng" thường gắn liền với những cô gái đoan trang.)
- Cô ấy sống một cuộc đời bình lặng trong nhà hương. (Cô ấy sống một cuộc đời bình lặng trong khuê phòng.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Khuê các nhà hương": Cụm từ trang trọng, cổ điển để chỉ nơi ở và không gian sinh hoạt của con gái nhà gia giáo ngày xưa.
- Nàng xuất thân từ khuê các nhà hương. (Nàng xuất thân từ nơi khuê các, khuê phòng.)
Biến thể và từ gần giống
- Khuê phòng (danh từ): Từ đồng nghĩa, chỉ phòng riêng của con gái.
- Khuê các (danh từ): Chỉ khu vực, lầu các dành riêng cho phụ nữ trong gia đình quyền quý xưa.
- Phòng khuê (danh từ): Cách nói khác của "khuê phòng".
Từ đồng nghĩa
- Khuê phòng: Phòng riêng của con gái.
- Phòng khuê: Phòng khuê.
- Khuê các: Khuê các, lầu son gác tía.
Lưu ý
- Từ cổ, ít dùng: "Nhà hương" là một từ Hán Việt cổ, hiện nay rất ít được sử dụng trong giao tiếp hàng ngày. Từ này chủ yếu xuất hiện trong văn chương, thơ ca cổ điển hoặc các văn bản mang tính chất lịch sử, trang trọng để tạo không khí xưa cũ.
- Sắc thái ý nghĩa: Từ này mang sắc thái trang trọng, cổ kính và thường gợi lên vẻ đẹp kín đáo, nền nếp của người phụ nữ thời xưa.
- Do chữ Hương khuê